Đèn chùm pha lê trong phòng khách vẫn sáng.
Từ bậu cửa sổ vọng đến một tràng tiếng pháo píp píp pạp pạp, chắc là của gia đình dán chữ hỷ đỏ chót mà Trương Nghệ đã chú ý lúc chiều. Họ vừa kết thúc tiệc cưới ở khách sạn, đón cô dâu mới về nên đốt pháo.
Ngả người trên ghế sofa, Trương Nghệ vòng tay qua cổ Tiểu Tử San, thỉnh thoảng bàn tay trắng ngần lại lướt qua gò má hồng hào của cô bé, ti vi đang chiếu một bộ phim hoạt hình.
Sau tràng pháo nổ, cả khu chung cư lại chìm vào yên tĩnh.




